Thứ Hai, 12 tháng 11, 2018

Bầu cử giữa kỳ 2018: Khoảnh khắc xoay trục cho nước Mỹ và thế giới?

Tác giả: Vy Xuân
Nước Mỹ bước vào cuộc bầu cử giữa kỳ “chưa từng có tiền lệ”, với Tổng thống Donald Trump, rất nhiều tiền, sự đa dạng trong ứng viên và sự chia rẽ sâu sắc trong công chúng.
Khi tháng 11 sang và Barack Obama tiến gần đến ngày kỷ niệm 10 năm ông đắc cử tổng thống Mỹ, người ta thấy cựu tổng thống một lần nữa có mặt tại các buổi vận động tranh cử. Lần này, ông không tranh cử để giành lấy lá phiếu có tên mình, mà kêu gọi người dân, đặc biệt là người trẻ tuổi, đi bỏ phiếu cho đảng Dân chủ trong cuộc bầu cử mà ông gọi là “quan trọng nhất trong cuộc đời các bạn, có lẽ còn quan trọng hơn năm 2008 nữa”.
Một người khác cũng đang bay khắp đất nước, có mặt tại những bang chiến lược để vận động cho những lá phiếu “không có tên mình”. Đó là Tổng thống Donald Trump.
Vào ngày hôm nay, 6/11, thế giới sẽ có được cái nhìn đầu tiên về nước Mỹ, 2 năm sau cú sốc Donald Trump đắc cử vào Nhà Trắng, điều mà những người như Obama từng cảnh báo là “một mối đe dọa”.
Cử tri Mỹ sẽ bỏ phiếu để bầu lại tất cả 435 ghế của Hạ viện; 35 ghế, tức khoảng 1/3 của Thượng viện; và chọn ra 36 thống đốc bang.
Trong số 35 ghế Thượng viện sẽ được bầu lại vào hôm nay, chỉ có 9 ghế hiện do người Cộng hòa đang nắm và 26 ghế do phe Dân chủ chiếm, tức cơ hội để đảng Dân chủ giành thêm ghế và kiểm soát Thượng viện là khá thấp, theo trang phân tích dữ liệu bầu cử FiveThirtyEight. Dù vậy, đảng Dân chủ nhiều cơ hội sẽ giành lại được Hạ viện trong lần bầu cử này.
Đây là kỳ bầu cử giữa kỳ sôi động nhất trong vào 20 năm qua tại Mỹ, xét từ cả kết quả thăm dò dư luận, lượng tiền được đổ vào quá trình vận động tranh cử và sự đa dạng của các ứng viên.
Trong số ứng viên ra tranh cử, có 411 người là phụ nữ, người da màu, người thuộc cộng đồng LGBT hoặc 216 người là người da đen, gốc Latin, châu Á, người Mỹ bản địa hoặc đa sắc tộc, đưa cuộc bầu cử năm nay trở thành một trong những cuộc bầu cử đa dạng nhất trong lịch sử.
Cuộc bầu cử này cũng chứng kiến lượng tiền đổ vào từ các “mạnh thường quân” tăng cao và tổng chi tiêu cho vận động tranh cử lần đầu tiên vượt mốc 5,2 tỷ USD (con số ngày 4 và 8 năm trước chỉ xấp xỉ nhau, chưa tới 4 tỷ USD).
Tất cả sự hứng khởi đến từ các cử tri trẻ tuổi với nguồn gốc đa dạng hay “cơn lốc tiền” để vào chiến dịch tranh cử đều tập trung ở đảng Dân chủ. Trong khi đó, những người Cộng hòa lại bước vào cuộc bầu cử với thành quả là Mỹ lần đầu trở lại vị trí nền kinh tế cạnh tranh nhất toàn cầu trong 10 năm qua, tăng trưởng kinh tế trong quý 2 năm nay đạt mức tốt nhất trong 4 năm, tỷ lệ thất nghiệp thấp nhất kể từ năm 1969.
“Lịch sử nước Mỹ vốn luôn chia rẽ…”
Nhưng hiếm khi sự chia rẽ ở Mỹ lớn đến thế này và được cổ súy bởi chính tổng thống đương nhiệm, theo các nhà chỉ trích.
Kết quả thăm dò của viện Pew cho thấy những người Mỹ Dân chủ và Cộng hòa tiếp tục xung đột với nhau ở hầu hết mối quan tâm cơ bản: nhập cư, chăm sóc sức khỏe, công bằng trong kinh tế, phá thai… Hầu như không thể tìm thấy một sự nhượng bộ hay điểm chung nào trong định hướng của những người ủng hộ hai đảng này với nhau.
Tổng thống Trump không làm mọi thứ tốt lên. Những người chỉ trích nói rằng các ứng viên tổng thống thường nói những lời dễ nghe với cử tri tiềm năng của mình và có phần công kích bên kia, nhưng khi đắc cử, nhiệm vụ của tổng thống là phải hàn gắn đất nước. Ông Trump “tuyên chiến” nhiều hơn.
Hơn 10 ngày trước cuộc bầu cử, hàng loạt thành viên đảng Dân chủ – trong đó có cựu tổng thống Barack Obama và cựu đối thủ của Trump, bà Hillary Clinton – cùng văn phòng CNN nhận được bưu phẩm chứa chất nổ.
Tổng thống Trump, sau những tuyên bố mạnh mẽ ban đầu trước một hành động bạo lực, đã hướng chú ý của ông về nỗi lo dành cho đảng mình. “Những người Cộng hòa đang thể hiện rất tốt trong kỳ bầu cử sớm và các cuộc thăm dò, giờ thì chuyện ‘bom’ xảy ra và động lực bị chậm đi. Những gì đang xảy ra rất không may. Những người Cộng hòa, hãy ra ngoài và đi bầu”, tổng thống nói trên Twitter.
Michael Cornfield, phó giáo sư tại Trường Quản lý Chính trị ở Đại học George Washington, nói rằng Tổng thống Trump “đã đi xa khỏi cách mà phần lớn tổng thống sẽ phản ứng lại một hành vi khủng bố trong nước”.
Thay vào đó, ông dùng đặt chữ “bom” trong dấu nháy ở dòng “tweet”, hành động bị chỉ trích là mở đường cho các thuyết âm mưu về nguồn gốc của bưu phẩm này và việc nó xuất hiện ngay kỳ bầu cử.
Tình trạng chia rẽ được dự đoán sẽ kéo dài sau cả cuộc bầu cử. Thậm chí, một chiến thắng của đảng Dân chủ sẽ đẩy tình hình tại Washington D.C. vào thế bế tắc. Bất kỳ dự luật nào do phe Dân chủ đề xuất, dù đã được thông qua bởi lưỡng viện, hoàn toàn có thể bị tổng thống bác bỏ.
Tuy nhiên, Tổng thống Trump không phải là nguyên nhân hay tác nhân duy nhất. Chiến thắng của ông là hiện thân của những bất mãn âm ỉ nhiều thập niên qua trong lòng nước Mỹ còn hai năm vừa qua tại Nhà Trắng và sự ủng hộ mà Trump nhận được từ lưỡng viện, đối với những chính sách đầy tranh cãi, lại là biểu hiện cho sự chia rẽ, một đặc điểm của chính trị Mỹ với lịch sử còn lâu đời hơn những bất đồng bên trên.
“Sự phân cực là một lịch sử lâu dài trong nền chính trị Mỹ. Chúng ta hãy tin vào sự thật rằng chúng ta vẫn sống sót đến ngày nay, và đã vượt qua những giai đoạn còn tồi tệ hơn”, Laura Ellyn Smith, Khoa Lịch sử, Đại học Mississippi, nói với Quartz.
“Năm của phụ nữ” lần 2?
Nhiệm kỳ của Tổng thống Trump đã bắt đầu bằng cuộc Tuần hành Phụ nữ (Women’s March) trên khắp nước Mỹ một ngày sau khi ông nhậm chức. Cũng trong năm 2017, phong trào #MeToo chống quấy rối tình dục đã từ Hollywood và nước Mỹ lan khắp thế giới.
Hai năm sau đó, trong số 962 ứng viên, có 262 phụ nữ đang chạy đua vào các vị trong Thượng viện, Hạ viện và chức thống đốc các bang, và đây là một con số kỷ lục.
“Nếu có ai đó hỏi tôi cách đây 3 năm, ‘cô sẽ ra tranh cử chứ?’, tôi sẽ cười vào họ”, Jasmine Clark, bà mẹ 2 con 35 tuổi và là ứng viên cho vị trí hạ nghị sĩ của bang Georgia, nói với Washington Post.
Clark là nhà khoa học vi sinh tại Đại học Emory. Cô mặc pyjama và khóc trong đêm ông Trump đắc cử rồi tổ chức cuộc Tuần hành Khoa học tại thành phố Atlanta của Georgia, cuộc tụ tập của hàng nghìn người phản đối việc ông Trump chống lại các bằng chứng và cuộc chiến chống biến đổi khí hậu.
“Tôi là phụ nữ, tôi là người da màu và tôi là một nhà khoa học. Tôi cảm thấy từ khi Trump đắc cử, tất cả các phần trong căn tính tôi bị tấn công”.
“Nên tôi ra tranh cử”, cô nói.
Tại Arizona, nơi chưa từng có một người phụ nữ nào bước vào Thượng viện, mọi thứ chắc chắn sẽ thay đổi trong năm nay khi một trong hai người phụ nữ, Kyrsten Sinema và Martha McSally, trở thành thượng nghị sĩ sau ngày 6/11.
Ứng viên của đảng Cộng hòa cho vị trí này là Martha McSally, người có 26 năm phục vụ trong Không lực Mỹ, trở thành phi công đầu tiên bay trong một cuộc tham chiến và ra tranh cử trong bộ đồ phi công màu xanh có may lá cờ Mỹ và tên của bà. McSally chỉ trích đối thủ của mình là “người phụ nữ váy hồng đi biểu tình” trong lúc bà chiến đấu vì nước Mỹ.
Tuy nhiên, sự đa dạng giới trong cuộc bầu cử năm nay không diễn ra ở lưỡng đảng. Trong số 262 ứng viên nữ cho các vị trí, 207 người thuộc đảng Dân chủ, theo thống kê của Trung tâm nghiên cứu Phụ nữ và Chính trị.
Trên CNN, Karine Jean-Pierre của Đại học Columbia lưu ý rằng trong năm bầu cử 1992, người ta cũng gọi đó là “Năm của Phụ nữ”. Đó là cuộc bầu cử sau khi Anita Hill cáo buộc Clarence Thomas, cấp trên cũ của bà và là người đang đợi phê chuẩn cho vị trí thẩm phán Tòa Tối cao Mỹ, đã quấy rối tình dục mình. Đó cũng là số phụ nữ chạy đua vào các vị trí trong cuộc bầu cử nhiều ở mức chưa từng có và Carol Moseley-Braun trở thành người phụ nữ đa đen đầu tiên đắc cử vào Thượng viện.
26 năm sau, khi nước Mỹ là nơi khởi phát cho phong trào #MeToo chống quấy rối tình dục, người ta vẫn cần một “Năm của Phụ nữ” cho các cuộc bầu cử. Và cũng trùng hợp, Thượng viện Mỹ vừa phê chuẩn vị trí thẩm phán Tòa Tối cao đối với Brett Kavanaugh sau nhiều cáo buộc quấy rối tình dục nhắm vào ông.
“Chúng ta đã có ‘Năm của Phụ nữ’ trước đây và đó chỉ là hiện tượng một đêm, nhưng đây là một sự chuẩn bị”, Reuters dẫn lời Celinda Lake, người phân tích thăm dò của đảng Dân chủ. “Sẽ có một số lượng kỷ lục phụ nữ đắc cử, cũng sẽ có một số lượng kỷ lục thất cử. Điều quan trọng là họ tái tranh cử”.
Còn quá sớm để gọi đây là cuộc bầu cử của phụ nữ. Và dù những người phụ nữ có chiến thắng, họ cũng sẽ bước vào Điện Capitol với một tổng thống đã gọi phong trào nữ quyền là “thời khắc đáng sợ với đàn ông” và một thẩm phán tối cao bị ít nhất 3 người phụ nữ tố cáo đã quấy rối tình dục họ.
Cuộc trưng cầu dân ý về Trump
“Tên tôi không có trên phiếu bầu, nhưng tôi vẫn ở trên phiếu bầu, vì đây là một cuộc trưng cầu dân ý về tôi”, Tổng thống Donald Trump đứng trước cử tri tại Southaven, Mississippi và xác nhận điều báo chí đã nói nhiều tháng nay. “Tôi muốn các bạn đi bỏ phiếu. Hãy coi như tên tôi ở trên phiếu”.
Nhiều cử tri Mỹ sẽ bước vào phòng bỏ phiếu và mang theo ký ức về buổi tối ngày 8/11/2016, thời khắc Donald Trump đắc cử tổng thống Mỹ.
“Trái tim tôi chết đi khi đó. Bố tôi lật mồ của ông ấy”, Guardian dẫn lời Maureen Osiecki, một hưu trí 76 tuổi sống tại bang Michigan.
Sống ở bên kia đường so với bà Osiecki, bà Linda Andrews, 66 tuổi,lại  nói rằng bà sẽ bỏ phiếu cho những người Cộng hòa.
“Những dòng tweet của Trump không ‘đúng đắn về chính trị’ nhưng những kẻ ‘đúng đắn về chính trị’ lại chẳng làm gì cả. Trump đang làm điều ông ấy nói sẽ làm, ông ấy là người giữ lời. Tôi đã thử những lời đường mật rồi và chúng chẳng giúp gì cả”, bà nói.
Những lá phiếu vào ngày 6/11, dù mang tên hàng trăm người khác, sẽ giải đáp câu hỏi người Mỹ ai đã và ai không hối hận về lựa chọn của họ vào năm 2016. Hai năm đầu nhiệm kỳ của Tổng thống Trump đã chứng kiến hàng loạt vụ bê bối tại Washington D.C., sự thách thức các chuẩn mực hiến pháp và hủy hoại đáng kể đối với các thể chế nước Mỹ đang xây dựng nhiều thập niên qua để duy trì trật tự thế giới.
Nhưng cũng trong hai năm đó, Tổng thống Trump đã giữ rất nhiều lời hứa với cử tri của ông, kể cả những lời hứa gây tranh cãi nhất, trải qua một giai đoạn kinh tế tốt đẹp và định hình Tòa Tối cao Mỹ thêm một thế hệ nữa bằng việc đề cử thành công một thẩm phán bảo thủ.
Một cuộc khảo sát của Wall Street Journal  NBC News, công bố hôm 4/11, cho thấy vai trò của tổng thống trong lá phiếu: 32% người được hỏi nói rằng phiếu bầu của họ là thông điệp ủng hộ Trump, 40% nói rằng đó là thông điệp phản đối và 28% nói rằng đó không phải là về tổng thống.
Ở phía ngược lại, cuộc bầu cử này còn là bài kiểm tra cho những “luồng năng lượng chống Trump” được hình thành từ cuộc Tuần hành Phụ nữ vào năm 2017 để xem liệu phong trào có đủ lớn mạnh để đe dọa đến tổng thống hay chưa.
Đa số các dự đoán cho thấy đảng Dân chủ có nhiều cơ hội giành lại Hạ viện trong khi Thượng viện vẫn do đảng Cộng hòa kiểm soát. Bất kỳ chương trịnh nghị sự nào của tổng thống hay đảng Cộng hòa đều sẽ bị đình trệ và cản trở nếu đảng Dân chủ có được một chiến thắng ở bất kỳ viện nào.
Đảng chiếm đa số có quyền bổ nhiệm các ủy ban trong viện, nơi sẽ ra “trát tòa” để mở các phiên điều trần. Dưới một Hạ viện do đảng Dân chủ kiểm soát, các cộng sự của Tổng thống Trump có nhiều nguy cơ hơn phải ra trước phiên điều trần, từ mối liên hệ với Nga hay công việc làm ăn của gia đình tổng thống.
Trong kịch bản khó khăn hơn, nếu đảng Dân chủ giành được cả lưỡng viện, hoặc chỉ Thượng viện, tổng thống sẽ đối mặt với chuỗi ngày khó khăn trong việc thuyết phục Thượng viện phê chuẩn cho các vị trí nội các và thẩm phán Tòa Tối cao mà ông đề cử. Với hầu hết trường hợp, luật lệ tại Thượng viện cho phép phê chuẩn một đề cử của tổng thống với đa số tối thiểu, đồng nghĩa với việc trong 2 năm qua, hàng loạt người ông đề cử đã được phê chuẩn mà không cần bất kỳ sự ủng hộ nào của đảng Dân chủ. Tổng thống sẽ thật sự gặp rắc rối nếu điều này xảy ra, trong bối cảnh một cuộc “ra đi hàng loạt” trong nội các đang được dự báo sẽ diễn ra sau kỳ bầu cử giữa kỳ.
Tuy nhiên, điều được nói đến nhiều, sự luận tội tổng thống, không có nhiều cơ hội xảy ra. Quá trình luận đội bắt đầu ở Hạ viện, thế nhưng khi lên đến Thượng viện, sẽ cần 2/3 số phiếu tại đây để phế truất một tổng thống, một con số khiến khó đảng nào có thể tự quyết.
Cuộc bầu cử quan trọng nhất trong ký ức hiện đại
Theo CNBC, không có nhiều cuộc bầu cử giữa kỳ tại Mỹ được theo dõi sát sao đến vậy trên toàn cầu. Lý do rất rõ ràng: Ảnh hưởng của nó đến hình ảnh về sức hấp dẫn của nền dân chủ trên thế giới, một hé lộ về sức chịu đựng của chính quyền Tổng thống Trump và những chính sách đối ngoại của họ cũng như tác động đối với phong trào dân túy trên toàn thế giới.
Một tuần trước khi các thùng phiếu của Mỹ đóng cửa, người Brazil đã bầu lên một tổng thống cực hữu, nước Anh bế tắc trong cuộc đàm phán rời EU, nhưng họ vẫn sẽ rời đi còn sự nghi ngờ đối với các thể chế hợp tác đa phương và nền dân chủ kiểu Mỹ đang lớn dần ở mọi nơi.
Các đồng minh của Washington đang lo lắng mô hình Mỹ đang mất đi hấp dẫn trong lúc Trung Quốc thúc đẩy mô hình của họ cho các nước đang phát triển lẫn đã phát triển.
Stephen Hadley, cựu cố vấn an ninh quốc gia dưới thời cựu tổng thống George W. Bush, gần đây nói với CNN: “Nếu bạn lo lắng về mô hình của Mỹ, chúng ta có nhiều công cụ để vận hành một chính sách đối ngoại phục vụ cho lợi ích của chúng ta, mang lại thịnh vượng và an ninh cho người dân. Nhưng thương hiệu của chúng ta trên toàn cầu đang không ổn”.
“Có lý do để mọi người không xem thường tuyên bố của Trung Quốc rằng họ có một mô hình mới. Vì mô hình của chúng ta đang trông không tốt”, ông nói.
Cuộc bầu cử trở thành cuộc trưng cầu dân ý, không chỉ đối với tổng thống mà còn cả với thương hiệu chính trị dân túy mà ông là người đại diện. Dù phong trào dân túy đã tồn tại từ trước nhiệm kỳ của Tổng thống Trump, chiến thắng của ông là động lực mạnh mẽ, thúc đẩy cả những người ủng hộ dân túy trong nước lẫn nhiều nhà lãnh đạo trên toàn cầu.
Frederick Kempe, Chủ tịch và CEO tại Viện nghiên cứu Atlantic Council, nói rằng chính trị và môi trường xã hội Mỹ nói chung luôn có ảnh hưởng toàn cầu. Nếu phong trào #MeToo, khởi nguồn tại Mỹ, có khả năng lan tỏa toàn cầu thì chính sách “Nước Mỹ trên hết” của Tổng thống Trump cũng sẽ truyền cảm hứng cho những người lãnh đạo có tư duy tư tự ông. Tại châu Âu, những lãnh đạo đó thường tranh cử dựa trên chính sách chống nhập cư, còn tại Mỹ Latin là các kế hoạch chống tham nhũng. Và ở mọi người, các ứng viên dân túy đều nói đến “cảm hứng từ Trump”, bao gồm tổng thống cực hữu vừa đắc cử tại Brazil.
Người ta sẽ phải đợi đến đêm 6/11 tại Mỹ để biết liệu “làn sóng xanh màu tiền” và những gương mặt mới mẻ của đảng Dân chủ có mang lại cho họ quyền kiểm soát Đồi Capitol hay không, hay người dân vẫn sẽ chọn những chỉ số kinh tế đang rất tốt sau 2 năm đảng Cộng hòa hậu thuẫn cho những chính sách của Tổng thống Trump.
Không ai biết liệu người dân Mỹ sẽ chọn những gương mặt có phần đa sắc tộc hơn của đảng Dân chủ hay cảm thấy bị đe dọa bởi đoàn “caravan” di cư đang tiến sát biên giới Mỹ và chọn lấy ứng viên với chính sách nhập cư cứng rắn. Và nếu đảng Dân chủ chiến thắng ở ít nhất một viện của quốc hội Mỹ, nỗi lo sẽ chuyển từ việc đảng chiếm đa số hậu thuẫn và “nuông chiều” tổng thống quá mức sang việc không thể có tiếng nói chung giữa đảng kiểm soát quốc hội với tổng thống, trong bối cảnh sự chia rẽ tại Washington D.C. lẫn nước Mỹ ngày càng rộng ra.
“Tất cả chính trị đều là chuyện địa phương”, Tip O’Neill’s, cựu chủ tịch Hạ viện Mỹ và là một người Cộng hòa, từng nói. Nhưng những lá phiếu địa phương của người Mỹ sẽ vươn ra khỏi các bang mà họ bỏ phiếu, sẽ tiếp tục định hình nước Mỹ và có ảnh hưởng đến thế giới trong ít nhất 2 năm nữa.

Chủ Xị Vũ Linh cực đoan? Đôi khi...

(Chủ Xị Vũ Linh của trang Diễn Đàn Trái Chiều)
Đôi khi là Sometimes.
Luôn luôn là Always.
Xã Trưởng nói anh Vũ Linh đôi khi cực đoan, ảnh không chịu. 
Ảnh nói: Ông XTND viết (nguyên văn): "Đọc anh Vũ Linh với mấy bình luận đàng hoàng". (Đừng đọc mấy bình luận miệt thị làm mất uy tín phe Cộng Hòa)
Bây giờ ông lại viết (nguyên văn): "Anh Vũ Linh đôi khi có những suy nghĩ hơi cực đoan nên nhiều nhận xét bị thiên lệch mất đi sự khách quan!
Thế thì tôi là gì nhỉ?
Nếu ông nêu rõ tôi thiên lệch, cực đoan, ở điểm cụ thể nào thì tôi sẽ có dịp giải thích.
Xã Trưởng sẽ chỉ ra những điểm Chủ Xị diễn đàn có vẻ đã cực đoan.
Nói về Di Trú thì anh Vũ Linh dễ sơ hở tại không phải sở trường của ảnh. Những vấn đề khác cũng nhiều nhiều phải có thời gian mới đưa ra thêm được.
Cũng nhằm tranh luận đa chiều và mong góp phần giúp cho diễn đàn thôi chứ không có ý gì khác. Xã Trưởng là lớp đàn em của Chủ Xị Vũ Linh, nếu có gì không chính xác mong đàn anh bỏ qua. Thực tâm mong Chủ Xị mà khách quan thì sẽ tốt hơn cho trang này về lâu về dài so với những nhìn nhận đánh giá cảm tính… Xã Trưởng ủng hộ tổng thống Trump và phe Cộng Hòa nhưng muốn thấy mọi sự theo luật và theo sự thật của cuộc sống. Cũng để thấy nước Mỹ tốt bụng đang mắc vô một tình thế rất khó xử. Nếu tổng thống Trump mà cứ hay thích tuyên bố lung tung thì còn bị kẹt dài dài…
Chủ Xị: Vấn đề là nếu cả vạn người nhập cư này quyết định tràn vào Mỹ bằng đủ cách, kể cả việc đánh nhau với vài chục anh cảnh sát biên giới, rồi dùng chiến thuật ‘biển người’ của Mao, tràn vào đất Mỹ thì sao? Như vậy có thể định nghiã là ‘xâm lăng Mỹ bằng võ lực’ không? Và như vậy thì trách nhiệm của quân đội có phải là cản họ không?
Góp ý: Từ suy nghĩ đánh nhau với vài chục anh cảnh sát biên giới rồi suy ra người nhập cư sẽ dùng chiến thuật “biển người” của Mao Trạch Đông tràn vào đất Mỹ là vội vã đẩy sự việc đi quá xa. Nói họ “xâm lăng Mỹ bằng võ lực” thì còn đi xa nữa!!! Người tỵ nạn có đàn bà con nít trong đó, tay không là chính. Nếu có manh động thì thêm mấy cục đá dễ gì đấu với nước Mỹ có cả bom nguyên tử. Không nên vội vã so sánh khập khiễng. Mà cũng không có gì để có thể khẳng định được là họ sẽ manh động sử dụng bạo lực. Họ xin vào Mỹ có trật tự cũng là một khả năng. Hãy suy đoán theo hướng hòa bình! Suy đoán vô tội! Chỉ số ít trong cả ngàn người tỵ nạn đã manh động thôi, không phải đa số.
Chủ Xị: TT Obama cầm đầu phe cấp tiến, phản đối việc mang quân lực ra biên giới cản di dân. Ông Obama cho rằng đây chỉ là loại xiếc chính trị -political stunt-, cốt hù dọa cử tri khi đoàn di dân còn cách cả ngàn dặm, chưa có nhu cầu rầm rộ mang cả ngàn lính tới biên giới. Theo ý ông cựu tổng thống này, chắc phải đợi khi nào đoàn di dân tới biên giới, bắt đầu đánh cảnh sát biên giới thì mới gửi lính tới? Người ta nói “quản trị là tiên đoán”, nghiã là quản trị đất nước phải tiên đoán chuyện gì sẽ xẩy ra rồi có biện pháp trước. TT Obama quản trị bằng cách đợi có chuyện rồi phản ứng. Ai cho rằng Obama là tổng thống giỏi, có tầm nhìn xa, ... xin giơ tay!
Góp ý: Như đã nói đoàn người Caravan vẫn là tay không. Cho dù họ có tới biên giới Mỹ thì tay không vẫn là tay không. Hai tay mà có cầm đá cũng không được bao nhiêu cục? Không thể là đối thủ của lực lượng bảo vệ biên giới chứ đừng nói tới quân đội Mỹ với hỏa tiễn, trực thăng, xe tăng trong tay. Thêm nữa đoàn người đi bộ tốc độ rùa bò sao bằng nước Mỹ có cơ giới, có không vận ì xèo?
Chủ Xị: Ý định của họ, nói trắng ra là chỉ muốn thực hiện giấc mộng ‘đi Mỹ’ của cả triệu người trên thế giới, kể cả không ít dân Việt của xứ CHXHCNVN.
Góp ý: Thực hiện đi Mỹ không có gì xấu hết. Quan trọng là chính phủ Mỹ có cho không thôi. Nói chuyện theo luật! Dân nước khác họ nghèo không có gì ăn, họ nghĩ chính quyền họ tham nhũng tàn ác không cho họ cơ hội thì họ đi Mỹ xin tỵ nạn. Chính phủ Mỹ cho thi vào không cho thì bơ vơ tính đường khác không có gì vi phạm luật Mỹ hết. Luật Mỹ cho xin tỵ nạn thì họ xin tỵ nạn thôi. Họ thấy Mexico chưa đủ nhân quyền theo ý họ thì họ ráng đi tới Mỹ!
Chủ Xị: Những sự thật tai hại như cuộc sống cơ cực trong các ổ chuột, bị khai thác lao động triệt để, lương dưới mức tối thiểu, không có bảo hiểm y tế, có thể bị bắt và trục xuất,... tất cả đều bị dấu nhẹm hay giảm thiểu tối đa. Tất cả những người hô hào nhận di dân lậu đều đang cho đám di dân khốn khổ này ăn bánh vẽ chứ chẳng giúp gì họ. Nếu cho rằng họ có đời sống thật cơ cực tại Mỹ thì tại sao lại cổ võ cho họ vào đây? Như vậy có hơi ‘ác’ không? Đảng DC thích di dân lậu vì được phiếu cử tri chứ chẳng thương gì họ. Các đại gia Mỹ thích đám di dân lậu vì họ là những người làm vườn, lái xe, thợ hồ, phụ bếp, phu khuân vác, vú em rẻ tiền nhất. Đó có phải là một thứ tương lai sáng lạng cần tặng cho di dân không? Đó có phải là những hành động có tính ‘nhân đạo’ không?
Góp ý: Tương lai tươi sáng hay không thì chưa biết nhưng ít nhất vẫn hơn nằm chờ chết(?!) Cuộc sống cơ cực hay lương thấp gì gì đó thì vẫn có tiền hơn bán vé số với chạy xe ôm. Làm cực mà lãnh tiền là tiền đô tính ra vẫn bộn hơn lương chết đói bên quê nhà độc tài, tham nhũng… Nước Mỹ không đuổi mà cho ở ké là nhân đạo rồi. Mỹ tốt mới chạy đến Mỹ chứ gặp nước khác nó đuổi như đuổi tà ai thèm đến. Lâu nay vấn đề di dân không giấy tờ không giải quyết được cũng là vì tình trạng 2 bên cùng có lợi thôi. Dân di cư thì có thu nhập và hít thở không khí tự do Mỹ, nước Mỹ có thêm nguồn nhân lực siêng năng chăm chỉ việc gì cũng làm.
Chủ Xị: Xin phép được vào tỵ nạn sẽ cần phải nộp đơn rồi đợi tòa án quyết định từng trường hợp một. Cả vạn người như vậy sẽ cần bao nhiêu thời gian, chưa kể khoảng 750.000 hồ sơ xin tỵ nạn (theo Washington Post) vẫn còn ứ đọng chưa giải quyết xong, đại đa số tích lũy trong 8 năm Obama. TT Trump cho biết có thể sẽ xây lều cho họ ở tạm. Ở bao nhiêu năm? Ai nuôi?
Góp ý: Trong thời gian cứu xét thì nước Mỹ nuôi! Nếu nước Mỹ không nuôi thì dân xin tỵ nạn tự đi làm nuôi thân.Nếu những trường hợp không có tiền án, không nguy hiểm cho cộng đồng Mỹ thì cho dân xin tỵ nạn cứ tự do thoải mái. Đến ngày đến tháng lên trình diện chính quyền. Thành phần nào nước Mỹ không cho tự do thì phải canh chừng rồi nuôi ăn thôi. Khổ ghê! Nếu hồ sơ tồn đọng nhiều quá thì thuê thêm nhân lực giải quyết, không có nhân lực thì ráng xếp hàng chờ đợi. Nhiều trường hợp xin tỵ nạn kéo dài 4-5 năm. Lâu nhất nghe đâu tới 18 năm!!! Nếu đông quá lâu quá, 2 bên có thể đồng thuận tạm đóng hồ sơ lại, đóng lại để đó bao giờ xong mấy trường hợp xếp hàng trước hoặc nghỉ mệt khỏe thì lôi ra giải quyết tiếp!!! Luật gọi trường hợp này là Administrative Closure! Luật nói trong thời gian xét duyệt dân xin tỵ nạn có thể được pháp lao động…
Chủ Xị: Vấn đề rắc rối thêm nữa là sự hiện diện của trẻ con vị thành niên mà theo luật Mỹ, không được giam quá 20 ngày, mà thả chúng ra thì dĩ nhiên cũng phải thả luôn cả bố mẹ vì không được cách ly chúng, và tất nhiên vài ngày sau thì cả gia đình sẽ biến mất hút vào khối hơn ba trăm triệu dân Mỹ, thành di dân lậu ngay.
Góp ý: Nếu người xin tỵ nạn được phép lao động trong khi chờ xét duyệt hồ sơ thì không ai thèm trốn đâu. Có giấy tờ làm việc rồi kiếm tiền lương thiện rồi tạo dựng cuộc sống mà lâu lâu lên trình diện chính quyền thì chẳng mất công sức gì, Hiện tại nhiều người ở Mỹ bị tù tội xong đang nằm trong diện bị trục xuất mà nước Mỹ vẫn cho họ tự do lâu lâu lên trình diện thì đối với những trường hợp không có tội gì sẽ chẳng có lý do gì phải trốn cả. Nước Mỹ có khái niệm PRUTOL, được phép ở Mỹ dưới nhiều màu sắc của luật pháp. Những trường hợp người ta được sống tự do lâu lâu lên gặp ICE đầy ra à!
Chủ Xị: Nhìn vào cảnh di dân đánh nhau với cảnh sát Mễ thì ít ai nghĩ họ sẽ ngoan ngoãn tuân theo luật nhập cảnh và di trú Mỹ.
Góp ý: Không nên vội quy chụp! Di dân đánh nhau với cảnh sát Mễ là bao nhiêu người? Tổng số di dân trong đoàn Caravan là bao nhiêu người? Có phải ai cũng đánh nhau với cảnh sát Mexico không? Thêm nữa phạm tội đánh nhau thì bị phạt tội đánh nhau, điều đó không ngăn cản một lá đơn xin tỵ nạn. Chuyện nào ra chuyện đó. Những người phạm tội ở nước khác vẫn có thể nộp đơn xin tỵ nạn Mỹ nếu họ chứng minh được họ bị ngược đãi đàn áp ở nước họ. Tù nhân mà bị tra tấn mà trốn đến Mỹ xin tỵ nạn cũng không bị cấm vì nhà tù Mỹ không có cho tra tấn! Tù nhân phải được đối xử theo chế độ tù nhân chứ không phải vô tù để bị tra tấn! Về những người tỵ nạn không đánh nhau với cảnh sát thì tất nhiên họ không thể bị liên lụy bởi những chuyện họ không làm. Luật pháp rõ ràng vậy.
Chủ Xị: Mỹ phải làm gì bây giờ? Mở toang cửa cho họ vào hết nhân danh tính nhân đạo sao? Tới đâu thì ngừng?
Góp ý: Thì cứ phải giải quyết từ từ thôi. Luật đã ghi ra thì phải thực hiện. Quốc Hội chưa đổi luật thì phải nghiến răng mà thực hiện! Ngưng không đúng luật dân tỵ nạn họ chê sao khi ra luật nước Mỹ không lường hết tình huống người tỵ nạn có khi lên tới cả ngàn người. Nếu đổi luật thì những gì xảy ra trước khi có luật mới phải thực thi như cũ hết chứ không được làm ẩu. Từ ngữ gọi là Bất Hồi Tố!
Chủ Xị: Tin khôi hài mới nhất, một đám luật sư Mỹ đại diện cho đám di dân này, đã kiện TT Trump vì tội vi phạm quyền Hiến định (constitutional rights) của di dân. Kẻ này không biết Hiến Pháp Mỹ có điều khoản tổng thống phải mở toang biên giới cho ai muốn vào Mỹ thì vào.
Góp ý: Bảo vệ quyền hiến định không có nghĩa là mở toang biên giới cho ai muốn vào Mỹ thì vào! Hành động đó là sự bảo vệ luật pháp và hiến pháp đảm bảo cho mọi thực thi trong xã hội phải tuân thủ luật. Tên giết người muốn bị buộc tội giết người công tố phải chứng minh được tên đó giết người và tên đó phải được xét xử đúng luật chứ không bị chụp mũ. Cầu thủ bóng cà na Orenthal James Simpson bị rất nhiều người nói đã giết vợ ổng nhưng ra tòa do không đủ chứng cứ nên tòa tuyên bố ổng vô tội!!! Tương tự vậy muốn biết người tỵ nạn có đủ điều kiện được tỵ nạn hay không chính phủ Mỹ phải xem xét đúng luật chứ không có từ chối thẳng tay ngay lập tức. Mấy luật sư thanh niên nghiêm túc họ được phép bảo vệ luật pháp nếu nó liên quan tới nước Mỹ. Họ bảo vệ sự công chính! Đá banh và tham nhũng đá banh của FIFA là chuyện banh bóng mà vẫn bị FBI điều tra như thường.
Chủ xị: Tu chính án 14 là luật khá đặc biệt của Mỹ, đã có từ sau nội chiến với mục đích bảo vệ dân da đen mới được giải thoát khỏi gông cùm nô lệ, khỏi bị các tiểu bang miền Nam theo đảng DC trả thù không cho họ là công dân Mỹ. Trong khi bối cảnh lịch sử đã thay đổi, thì chính sách đó cũng đã bị lạm dụng quá mức. Đưa đến việc di dân khai thác, chạy qua Mỹ đẻ con là xong. Xa hơn nữa, đã đưa đến nguyên cả một ‘kỹ nghệ du lịch đẻ’. Các bà nước ngoài có bầu, chờ gần ngày sanh là đi Mỹ, đập bầu tại Mỹ, con đương nhiên là công dân Mỹ, và sau đó chúng lớn lên sẽ bảo lãnh bố mẹ qua Mỹ. Mỹ gọi là đám ‘anchor babies’, trẻ con sanh ra để làm mỏ neo cho bố mẹ qua sau. Tin báo chí cho biết tại Cali, có không thiếu khách sạn chuyên chứa các Thím Ba từ Trung Cộng qua đập bầu, thả mỏ neo…
Góp ý: Ai lạm dụng thì bị mắc tội ai không lạm dụng thì không làm tội. Chuyện nào ra chuyện đó! Có rất nhiều em bé được sinh ra ở Mỹ do cha mẹ vào Mỹ bất hợp pháp rồi tới tuổi lấy vợ lấy chồng sinh con theo lẽ tự nhiên. Không vì nói ai đó làm dụng mà thay đổi một tu chính án đã có từ 150 năm trước và tước quyền công dân của những em bé sơ sinh. Nói thêm là những em bé Trung Quốc được cha mẹ cố ý vào Mỹ sinh con không là bao nhiêu so với những em bé được cha mẹ di dân không giấy tờ sinh ra theo lẽ tự nhiên trên đất Mỹ.
Chủ Xị: Theo nhiều thăm dò, DC có triển vọng chiếm Hạ Viện, tất nhiên sẽ trói tay TT Trump, và làm tê liệt hoàn toàn bộ máy chính quyền Mỹ. Giới kinh doanh lo sợ chính sách kinh tế nhắm tăng trưởng của TT Trump sẽ gặp khó khăn lớn khi DC cản tất cả mọi kế hoạch của TT Trump, kể cả việc chống giảm thuế lần thứ hai mà TT Trump dự trù cho năm 2019. DC chiếm Hạ Viện, thị trường sẽ tuột dốc mạnh nữa.
Góp ý: Ý kiến này cũng là của Chủ Xị phát biểu sau bầu cử. Sự cảm tính làm ý kiến không nhất quán so với phán đoán trước bầu cử “Phản ứng nhiều ý nghiã hơn: Dow Jones tăng gần 500 điểm hôm thứ tư, sau ngày bầu thứ ba. Nghiã là giới kinh doanh nghĩ DC đã thất bại, vẫn không có khả năng lật ngược chính sách tăng trưởng kinh tế và áp đặt thuế quan trên hàng Trung Cộng để bảo vệ kinh tế Mỹ của TT Trump. Kinh tế Mỹ sẽ tiếp tục bộc phát mạnh. Như vậy, có thể nói TT Trump đã lại thắng nữa không?”
Bonus: 
Câu chuyện ý kiến khách quan của 2 anh ủng hộ phe Dân Chủ, rất tôn trọng sự thật: "Theo ý kiến của anh Moore, cả hai (Nhân vật Dân Chủ định ra đấu năm 2020) đều... vô phương hạ Trump. Cho dù anh rất thích hai vị này, anh cũng phải nhìn nhận hai người này tuyệt đối chưa đủ tầm vóc làm đối thủ của Trump. Chẳng những vậy, anh Moore nhận định nhìn vào hàng ngũ nhân sự của đảng DC hiện nay, rõ ràng là chẳng có ai ngang tầm với Trump. Anh Moore kết luận: “Ta sẽ lại thua năm 2020”.
Chưa hết ngạc nhiên, anh Scarborough sau khi thảo luận với anh Moore, đã kết luận “anh có lý, tôi chẳng thấy ai có thể hạ nổi Trump hết”.

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

Trước lúc nhắm mắt xuôi tay, con người ta hối tiếc nhất điều gì?

Đức Khổng Tử có câu: “Tam thập nhi lập, tứ thập nhi bất hoặc, ngũ thập nhi tri thiên mệnh”. Con người ta vào độ tuổi thanh xuân nhất của cuộc đời lại thường hay mải mê trong vòng xoáy của danh, lợi, tình; lúc về già mới chợt nhận ra, dẫu có hối hận thì cũng đã muộn.
Bronnie Ware là một nữ y tá đã có nhiều năm chăm sóc cho các bệnh nhân sắp bị trả về nhà chờ chết. Cô cho biết, con người ta trưởng thành lên rất nhiều khi họ đối diện với lằn ranh sinh tử, và tất cả những bệnh nhân của cô đều tìm thấy sự bình yên thanh thản trước lúc họ rời xa cõi đời. Khi được hỏi về điều gì làm cho họ cảm thấy hối tiếc nhất và muốn được làm lại trong cuộc đời, cô nhận được những câu trả lời rất giống nhau, dưới đây là 5 câu trả lời phổ biến nhất (đã được Bronnie Ware tổng hợp và in thành sách):
1. Ước gì tôi có đủ can đảm để sống một cuộc đời đúng nghĩa cho chính bản thân tôi, chứ không phải là cuộc đời mà mọi người mong muốn tôi đạt được.
Theo cô Ware, đây là điều hối tiếc phổ biến nhất. Khi con người ta nhận ra rằng cuộc đời mình sắp sửa kết thúc và quay đầu nhìn lại thật rõ ràng về nó, họ dễ dàng thấy được rằng mình có bao nhiêu ước mơ vẫn còn dang dở. Sức khỏe mang lại sự tự do nhưng chỉ có ít người nhận ra được điều đó, cho tới khi họ mất đi sức khoẻ. Một khi đã mất đi sức khoẻ thì đã quá muộn rồi.
2. Ước gì tôi đừng có ham công tiếc việc.
Tất cả những nam bệnh nhân mà cô Ware từng chăm sóc đều thổ lộ điều này. Họ hối tiếc vì đã không quan tâm đến sự trưởng thành của con cái và không vun vén cho hạnh phúc vợ chồng. Nhiều nữ bệnh nhân cũng nói về điều này nhưng hầu hết họ đều thuộc thế hệ cũ, thời mà phụ nữ không phải là người trụ cột về mặt kinh tế trong gia đình.
3. Ước gì tôi có đủ can đảm để bày tỏ cảm xúc của mình.
Nhiều người thường kìm nén cảm xúc của mình để sống “yên ổn” với người khác. Hệ quả là họ sống nhạt nhoà và không trở thành người như họ thực sự mong muốn. Nhiều người vì thế mà sinh bệnh do những nỗi cay đắng và phẫn uất trong cuộc đời.
4. Giá như tôi vẫn giữ được liên lạc với bạn bè.
Thông thường người ta không nhận ra giá trị thực sự của những người bạn cũ cho đến thời điểm vài tuần lễ trước khi chết, song lúc đó thì họ không thể tìm lại được nữa. Nhiều người đã quá chăm lo cho cuộc sống riêng của mình mà để cho những tình bạn vàng tuột mất. Trước lúc lìa đời, tất cả mọi người đều nhớ đến bạn mình.
5. Giá như tôi để cho bản thân mình được sống hạnh phúc hơn.
Thật ngạc nhiên vì đây là một điều hối tiếc rất phổ biến. Nhiều người đã không nhận ra rằng, hạnh phúc là một sự lựa chọn.
Richard Strauss, người nhạc sỹ sáng tác bản giao hưởng “Tod und Verklärung (Cái chết và Sự thay hình đổi dạng)”, trước lúc qua đời đã nói với người con dâu tên là Alice của mình rằng: “Điều này thật buồn cười, Alice à, cái chết nó giống hệt như những gì mà ta đã sáng tác trong Tod und Verklärung”.
Trang Tử (Thế kỷ III, IV TCN) là một triết gia có địa vị rất lớn trong lịch sử tư tưởng Trung Hoa. Trong Liệt Ngự Khấu có kể lại rằng, lúc Trang Tử hấp hối, các môn sinh bàn với nhau sẽ hậu táng cho ông. Ông nghe được bảo: “Đừng. Ta đã có trời đất làm quan quách, mặt trời mặt trăng làm ngọc bích, các tinh tú làm ngọc châu, vạn vật sẽ đưa ma ta, như vậy đồ táng ta chẳng đủ rồi sao? Còn phải thêm gì nữa?”.
Môn sinh đáp: “Chúng con sợ quạ và diều hâu sẽ rỉa xác thầy”.
Trang Tử bảo: “Tại trên mặt đất thì bị quạ và diều hâu rỉa, ở dưới đất thì bị kiến và sâu đục. Tại sao các con lại thiên vị, cướp của các loài ở trên mà đem cho các loài ở dưới?”
Sao ông lại có thể dí dỏm được đến vậy?
Tác giả: Nam Hoàng / Đại Kỷ Nguyên

Bức tường Berlin hình thành và sụp đổ như thế nào?

VA – Thật tuyệt vời, tôi đã chứng kiến sự sụp đổ của Bức tường Berlin, và chứng kiến sự phát triển chóng mặt của nước Đức sau khi thống nhất.
Dân tộc Đức là một dân tộc đáng để chúng ta học tập . Họ đã vứt bỏ chủ nghĩa cộng sản … Thống nhất nước Đức , xây dựng một chế độ XH tốt đẹp hơn . 
Tôi hy vọng được chứng kiến điều này ở Việt Nam – quê hương tôi .

Bức tường Berlin, ngăn cách phần Đông và Tây thành phố, là một trong những biểu tượng mạnh mẽ nhất của Chiến tranh Lạnh. Sự sụp đổ của nó dẫn đến thống nhất nước Đức và đánh một dấu mốc quan trọng trong lịch sử thế giới hiện đại.
Vào ngày 13/8/1961, chính phủ Cộng hòa Dân chủ Đức (GDR hay Đông Đức) bắt đầu dựng hàng rào dây thép gai và “bức tường chống phát xít” (Antifascistischer Schutzwall), giữa Đông và Tây Berlin. Mục đích chính thức của Bức tường Berlin này là nhằm ngăn cái gọi là “những kẻ phát xít” phương Tây vào Đông Đức, nhưng nó cũng nhằm ngăn việc di tản quy mô lớn từ Đông sang Tây. Bức tường Berlin vẫn đứng sừng sững cho tới ngày 9/11/1989, khi lãnh đạo đảng Công nhân xã hội thống nhất cầm quyền thông báo công dân của GDR có thể vượt qua biên giới bất kỳ khi nào họ muốn. 

Bài học từ sự hồi sinh của Nhật Bản sau chiến tranh

Bài học từ sự hồi sinh của Nhật Bản sau chiến tranh

Nhật Bản đã mất tất cả bởi chiến tranh nhưng tinh thần của người dân Nhật Bản vẫn còn đó. Đó là lòng ham muốn học tập cao độ ở trong mỗi người dân.
 
GS.TS Kando Yoshinobu
NHẬT BẢN BẠI TRẬN ĐỔ NÁT SAU CHIẾN TRANH
Như các bạn đều biết, trong chiến tranh thế giới lần thứ II, Mỹ đã ném bom nguyên tử xuống hai thành phố Nagasaki và Hiroshima, các thành phố lớn khác như Tokyo, Osaka, Nagoya, Kobe, Kagoshima … cũng trở thành đống đổ nát sau các cuộc ném bom của không quân Mỹ. Thiệt hại của Nhật Bản trong chiến tranh được coi là thiệt hại lớn nhất trong lịch sử thế giới.